Sáng cưỡi mây, chiều tắm nắng

adminApril 12, 2015




  • Sáng cưỡi mây, chiều tắm nắng.Buổi sáng thức dậy, mở mắt ra thấy mình còn sống, đâu phải chỉ sống với cái thân thôi đâu, mình đang còn có cơ hội sống với cái tâm của mình nữa. Bạn đừng bỏ phí cơ hội này nhé. Ngồi lắng nghe xem cái tâm nói gì, hỏi xem: “Tâm ơi, hôm nay em có khỏe không, em có thấy hạnh phúc không khi em còn thở, khi em còn giữ được sự tinh khôi và trong sáng.
    Ngày mới, mở mắt là thấy mình tinh khôi, mỉm cười là thấy mình trong sáng. Thật đấy! Đừng buồn là hôm qua tâm bạn lăng xăng và đôi khi có hơi vẩn đục, ai mà chẳng thế, ít hay nhiều mà thôi”. Bạn xếp chăn lại cho thật gọn, xỏ dép và đi ra khỏi phòng bạn sẽ thấy: “Chà chà! Không khí buổi sáng mới tươi mát làm sao!”

    Trước phòng mình có treo vài chậu lan. Mỗi sáng thức dậy nhìn thấy hoa là mình vui lắm, mình cũng chẳng hiểu gì về lan đâu, nhưng khi chăm sóc, mình thấy mình trở thành thi sĩ. Cái thú chăm lan ấy nhiều khi mình thấy nó mang cái gì đó thanh tao và thoát tục, nó có hương vị của thiền. Mà mình thì thích thiền, nhiều lúc mình cũng muốn trở thành thiền sư, được: “Sáng cưỡi mây, chiều tắm nắng”.

    “Chiều tắm nắng” là sao? Có phải đi bộ dưới nắng vào buổi chiều là tắm nắng? Mình còn nhớ ngày trước vào lúc hoàng hôn buông xuống, cả gia đình tâm linh đều tha hồ mà “tắm nắng”. Các sư cha, sư mẹ, sư con thực tập với “Từng bước chân thảnh thơi, mặt trời như trái tim đỏ tươi”. Từng bước chân khoan thai như hôn vào đất mẹ, đại chúng đang thưởng thức hoàng hôn tím. Chắc bạn có mơ cũng chẳng thể tưởng tượng nổi. Thôi, mời bạn ăn xoài lần hai.